Thứ Năm, 19 tháng 9, 2013

Mặc cả mẫu huy chương!!!.

Luật bất thành văn, cứ nhà nước nào đăng cai, thì nhà nước đó sẽ có nhiều tiện lợi. Với chủ nhà SEA Games 27, không chỉ là môn thể thao Olympic như thể dục công cụ, wushu, đấu kiếm, Myanmar còn đề xuất loại cả bóng bàn, cầu lông, cho dù đó là những môn ưu thế của thể thao Đông Nam Á.

Còn các môn thuộc nhóm 2 và những môn mang bản sắc riêng, sẽ do các đoàn tự thỏa thuận với nhau. Có nhẽ khởi hành từ những bất cập nêu trên mà một số nhà nước trong khu vực giờ không còn quan hoài nhiều đến sân chơi SEA Games nữa.

Và đã là luật chơi, thì nhà nước nào chẳng phải tuân! Với điều lệ “đặc trưng” của khu vực, việc các quốc gia thậm chí không tổ chức bóng đá cũng chẳng vi phạm luật.

Malaysia coi SEA Games chỉ là sân chơi tập dượt, một thời cơ để họ cọ sát nhằm chuẩn bị cho các cuộc tranh tài của châu Á và thế giới. Đã thành lệ, cứ sắp diễn ra SEA Games, thì dư luận lại xôn xao chuyện sẽ có những môn thể thao nào được đưa vào, những môn nào bị loại ra khỏi nội dung thi đấu? SEA Games 27 cũng không phải là ngoại lệ.

Các môn khác cũng bị cắt giảm số lượng huy chương đáng kể. Có tức là phải xóa bỏ tức thì tư duy kiểu “cờ đến tay ai người đó phất”… thì may ra thể thao khu vực mới vươn ra được châu lục và thế giới. Bất công về luật chơi của SEA Games, không phải hiện nay mới gặp, mà nó kéo dài từ gần nửa thế kỷ.

Ông Nguyễn Hồng Minh, người từng là đoàn trưởng thể thao Việt Nam tại nhiều kỳ SEA Games cho rằng, nên đưa nhiều vận cổ vũ ở một số môn trình độ tiếp cận châu Á và thế giới tham gia như bắn súng, điền kinh, bơi lội… để tạo điều kiện cho họ rèn luyện, tích lũy kinh nghiệm. Ngay từ hiện thời chúng ta phải tụ hội chuẩn bị lực lượng cho ASIAD và như thế, nên nhìn SEA Games như một đợt tổng rà trước khi đặt mục tiêu cụ thể cho ASIAD.

Với nguyên tắc giành quyền quyết định môn thi cho nước chủ nhà, thì việc Myanmar loại môn thể thao kinh điển của Olympic ra khỏi SEA Games 27 cũng chẳng mấy người kinh ngạc.

Chẳng hạn, khi Thái Lan đăng cai, tức tốc họ đưa nhiều nội dung của môn Muay vào thi đấu; với Indonesia là pencak silat, Philippines là võ gậy, Malaysia là cầu mây… Còn tại SEA Games 22, Việt Nam đã đưa môn lặn chân vịt và môn đá cầu vào nội dung thi đấu và kết quả là thể thao Việt Nam gần như thâu tóm tất thảy huy chương ở hai môn thể thao này.

Còn với Việt Nam, theo ý kiến nhiều chuyên gia, đây là chiến lược mà thể thao Việt Nam cần phải tính đến. Thái Lan từng có lần tuyên bố sẽ không đặt nặng thành tích tại SEA Games và chỉ cử lực lượng trẻ tham gia. Đến bao giờ mới kết thúc được tình trạng này? Câu giải đáp chỉ có được khi các nước thành viên trong khu vực ngồi lại với nhau để xây dựng một chuẩn mực rõ ràng, phải xây dựng được một danh sách các môn thi đấu hợp nhất trong các kỳ SEA Games.

Theo điều lệ của Liên đoàn thể thao Đông Nam Á, các quốc gia đăng cai SEA Games chỉ phải bức đưa vào chương trình thi đấu các môn trong nhóm 1, thuộc hệ thống thi đấu Olympic như bơi lội, điền kinh, bắn súng.

Biết là vô lý, nhưng không thể trách nước chủ nhà bởi luật chơi là vậy. Yến Nhi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét